Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

NGỠ CHI

Mưa đời thấm lại
Một góc cành khô
Tình xưa khắc khoải
Trôi khúc mơ hồ

Từ trang thơ dại
Nhặt đoạn yêu ai
Mười năm nhớ mãi
Trong nhau đôi ngày

Và Em lời gió
Mềm rung tiếng ru
Ta kiêu thân cỏ
Mang thân làm tù

Vì đau là ngõ
Chạm lối tim nhau
Bóng vin chân đổ
Ngỡ như lần đầu

Dìu Em vai nhỏ
Đọc khẻ tình thơ
Mong cho Trăng tỏ
Xua tan Mây mờ

Thèm mang tiếng thở
Ngời nỗi đam mê
Như cho muôn thưở
Tiếng yêu dại khờ

NK

Nhãn:

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

LÃNG ĐÃNG CHO TÌNH YÊU

Tâm mê đắm trong vũng vụng tình màu sám hối
Ai bên Trời
môi nhạt trám
vỡ hoàng hôn
Lại lần đau mà chẳng hiểu để nên khôn
Lời chia biệt vọng miên mang đâu đó
Ép lòng yêu giành cơn đau khốn khó
Cố đưa người về giữa nhịp con tim
Đã là em
Sau rốt lại là em
Mà xa lạ ngở ngàn cơn mê đắng
Ngày không gặp
Bầu Trời nghe quạnh vắng
Bước chân mòn lầy lội khuấy dư âm
Nếu có còn yêu!
sao vẫn cứ chọn âm thầm?
Câu trách cứ bất ngờ bùng lên xa xót
Thử cố còn yêu!
Hòa vào khi choáng ngợp!
Hương vị tình qua da thịt sát gần nhau
Em là ai?
Cớ chi nồng nhiệt lúc bắt đầu
Mà ngần ngại đi cùng ta đoạn kết?
Mình đùa nhau
Giá như ngày mai chết!
Ai bỏ ai?
Đứa nào bỏ đứa nào?
Còn chút thời gian
Nỡ để mắt xanh xao
Và môi ướt chỉ vì luôn cầu ước!
Anh sẽ dạ vâng chỉ khi mình nắm được
Trọn bờ vai-vòng ngực vóc thiên thần
Đừng dỗi hờn anh về câu chuyện trao thân
Trao rồi hết sao không cầm bản án!

NK

Nhãn:

TÔI ƠI ĐỪNG BI PHẨN

Tải giùm ta cõi hồn trần nặng trĩu
Chở nhau buồn thả giữa cuộc ái ân
Nghe xôn xao rờn rợn khắp châu thân
Ngồi đếm tuổi biết vừa qua bản ngã

Tròn nhàm chán với xông xênh xa mã
Đủ bâng quơ cùng danh vọng công hầu
Khát được lần thực sự tiếng có nhau
Cho rã rượi chiều thâm tâm nương náu

Đâu trong ta-cố chan hòa lệ máu?
Đọc kinh cầu dù vốn phận ngoại lai
Ngó chim trời thăm thẳm một đường bay
Gục quỵ xuống không còn chi bám víu

Sổ lồng chưa-vệt đàn hằn chi điểu!
Khối bi thương hòa đắng ngậm chưa tan
Người là đau!Là bi hận trăm đàng
Đang ve vuốt phỉnh phờ con tim lạnh

Xin nhẫn tâm xé luôn thành trăm mảnh
Rãi khắp cùng thiên hạ để ta vui
Không ấm êm khi tìm giấc ngủ vùi
Tự dối gạt được hòa cùng gió bụi

Tình mấy bữa tưởng đâu rằng ngắn ngủi
Sao bao la đủ trói vạn mối hồn
Người cô đơn-Ta cũng vội cô đơn!
Để tìm biết cuộc xuân xanh dâu bễ

Đời vẫn thế-lòng ai đang vẫn thế!
Nhập thế rồi,lưu luyến để chưa cam
Môi này đây!Rồi mắt cũng tham lam!
Say đuổi bắt ươm ngục tù vây kín

Mai ai rõ với bốn bê câm nín
Hỏi nhau rằng đã thắm vội hay chưa?
Trách chi Trời cũng vội nắng-vội mưa
Thả nghèn nghẹn cho ta lần say khướt

Mùa vui lại-có đượm nồng hơn trước?
Ta hỏi người hay hỏi lại mình ta?
Rời nhau chưa-tình đặc sánh mù lòa
Mà tâm sự lại đưa vào khâm liệm!

NK

Nhãn:

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

CÓ NHỮNG CHIỀU

Có những chiều
Lất phất mưa rơi
Mưa càng nung ấm lạnh xa người
Từng giọt buồn gỏ đau chăn chiếu
Từng bụi mờ vây lấy tim côi

Có những chiều ray rức khôn nguôi
Chuyện hợp tan đã muộn màng rồi
Tình bây giờ dần quen héo úa
Để bay xa đến tận chân Trời

Có những chiều nuôi nấng cơn mê
Đêm băng qua mộng vẫn chưa về
Nhớ con đường tìm nhau ngày ấy
Đến bây giờ khuất nẻo sơn khê

Có những chiều ta thấy thương ta
Trong trùng khơi bóng cũ nhạt nhòa
Ly cà phê hững hờ đen thẩm
Đèn bên đường rọi xuống mắt lòa

Có những chiều biền biệt én đi
Và quên mau bến cũ còn gì
Còn những lần mắt nhìn dịu vợi
Dấu thời gian đọng giữa biệt ly

Có những lần tâm tưởng suy vy
Trong tầm tay nay chẳng còn gì
Đời nghiêng ngã cơn chiều lúy túy
Ta vạn lần cúi mặt ra đi!

NK

Nhãn:

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

PHỈNH NỊNH

Một ngày quên cảm giác đợi mong
Là một ngày không đáng sống
Cho dù đời người thật điên rồ-thật mỏng
Gói bôn ba mang nặng có được gì!
Em -Mùa Xuân
Cao quý tựa Tường Vy
Nếu đơn lẻ
Cũng biến thành cỏ dại
Không khoe dưới dương quang
Không để người ta hái
Rồi sang Đông cũng úa rũ héo tàn
Ta-Giang hồ
Xuôi ngược giữa nhân gian
Chờ lóe sáng trong giòng đời một khắc
Cam nhận chịu những bão bùng bất trắc
Chẳng nép mình chịu le lói ngàn thu….

Mưa có rơi, đừng chọn lối ao tù
Đây là giếng ngọt lành đang đón đợi
Mùa Xuân đủ cho Tường Vy nở rộ
Cho hương Quỳnh không tan loãng đêm Đông
Đừng để tàn phai phí một đời Hồng
Em!Em nhé!Tay đã chờ hái trái!

NK

Nhãn:

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

RU TÌNH....

Cho ta xin giấc ngủ vùi
Tạm quên đi những ngậm ngùi bấy lâu
Trăng đáy nước
Lá chân cầu
Cũng như định mệnh cơ cầu khiến xui
Gặp rồi vẫn lại xa thôi
Níu kéo lần hồi càng nặng chia xa
Sao người ở lại là ta?
Miên man ký ức
Nhạt nhòa tình thâm
Bao năm duyên nợ gá nhầm
Tỉnh ra luyến tiếc lỡ lầm phút giây
Đong buồn cho đủ Thu gầy
Cho ai so phím cung đầy lạc hoan
Ta theo Mây dạo băng ngàn
Để thân giá buốt rộn ràng chén đau
Em không chờ khép lá sầu
Vườn hoang Trinh Nữ chìm sâu mộng buồn
Ru em
đợi giấc bình thường
Qua bao ngày tháng còn thương nắng chiều
Ngày đìu hiu
Mắt buồn thiu
Chờ em qua hết bao nhiêu cuộc tình
Bây giờ chỉ có không thinh
Lặng yên ta ngắm lại mình,cố vui
Xin cho một giấc ngủ vùi

NK

Nhãn:

TƯNG TỬNG

Cái kết mĩa mai nhân quả cuộc đời
Là mình không thể giả ngu
để chỉ biết dạ vâng và chấp nhận
Nên đã được gán cho
Số là con Rận!
Không phải xui gì-Mà tại tính bướng ươn
Sẳn sàng xóa phăng để mãi chạy rong
Còn hơn ngồi lỳ đón chờ bỗng lộc
Được và Mất mỗi người nhìn 1 góc
Có ai giống ai!
Đừng vội phán phê
(Em khật khùng tôi đâu có dám chê!)
(Vẫn theo đuổi dày công tốn sức)
Bã lợi danh có khi mang mùi cứ…..
Thiên hạ nhao vào đâu hẳn đã ngu!
Một lần đứng lên
Lại học được vài từ
Lại khôn tí
Lại ngùng ngoằn A’Q tí
Sẽ khép mắt nhìn đời qua ti hí
Bớt thương tâm
Bớt đồng cảm với người
Để tâm hồn có chút đỉnh thảnh thơi
Và chiêm nghiệm đôi lần câu nhân quả
Ta của ta ơi
Dặn lòng ta nhá!
Không dỗi hờn vì những chuyện mĩa mai!

NK

Nhãn:

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

LẠI LÀ AI

Ai gần ta?
Trong những ngày cô đơn tháng cùng năm tận?
Ai gần ta!
Khi tâm hồn tha hương cần dắt díu vượt bến bờ
Em đâu thể vì
Hương dịu ngọt mấy câu thơ
Mà vất bỏ tương lai dài trước mắt
Ta đều tạo cho mình riêng Trời Đất
Giữ riêng mình bờ cõi một không gian
Khi trắng tay mới ngộ chốn bình an
Lúc cuồng nộ chợt hiểu từ buông bỏ
Ai sẽ gần ta!
Khi trần gian sụp đổ?
Khi chỉ kêu van chút ấm lạnh bên người
Để Thiên Đường không thể có gương soi
Những mặc niệm cuối cùng người bỏ cuộc
Đã đến lúc
thôi quấn mình trong mực thước
Để vẫy vùng chút còn lại thời gian
Dù ngông nghênh-tội lỗi-hoang đàng
Cũng gở gạc quãng đời dài bỏ phí
Ta nỗi loạn
Có ai buồn không nhỉ?
Có ai vui?
Và ai chịu gần ta?

NK

Nhãn:

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

KHI CÒN NHÌN THẤY

Đôi mắt mình đã bao năm mờ tỏ
Bao nhiêu con đường hun hút đâm sâu
Dưới đáy chứa cặn tình xưa nắng dãi mưa dầu
Thỉnh thoảng sủi tăm
Tưởng vỡ tròng thui chột
May
có những dòng sông,có những bờ nước ngọt
có những hiên nhà che đủ bóng lãng du
có bãi cỏ xanh,có những rặng dừa
có đỉnh núi ngất ngưỡng cao ngồi xoài ngó biển
có lắm làng xưa đêm Trăng ra giếng
có chiếc gàu sòng tát cạn tình thơ
có mái tranh chiều khói tỏa như mơ….
Vẫn còn có những điều cho hoài niệm
Mình tự gẫm mình rồi tự mình châm biếm
Đôi mắt để nhìn?
Đôi con mắt bôn ba
Vái tháng năm cho tuổi ngược gần xa
Hơi tàn lây lất
Mắt càng thèm nhặt
Quê hương còn gì- gắng thu đừng quên mất
Hẹn một chút chiều bên ngọn lúa ươm xanh
Vốc bàn tay vào vũng ruộng ngọt lành
Nhìn chú Đỉa cắn no chân ướt máu…..
Giá nhắm mắt quên đời thường cơm áo
Có khi lành
Những ký ức nhỏ nhoi
Mắt con người là những chiếc gương soi
Và phản chiếu linh hồn mình thực nhất
Lạy ơn trên
Lối đi về với Đất
Ta sẽ trả đời cho ích kỷ của Trời
Đừng giống ta
Đừng nhé
Người ơi!

NK

Nhãn:

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

GÓC CHỜ

Rồi cũng tàn phai mùa Hạ ngốc
Lăn lóc tháng chờ bên tóc xanh
Nghiệp chướng trôi dài qua triền dốc
Em xinh chảnh thế-Chuyện đã đành!

Bây giờ Thu ló, hây hây má
Có lúc mưa dâng ngập đường về
Sang sông để tắm lần thay lá
Đếm từng lần gõ ly café….

Khuya một mình mời đêm lắng nghe….
Em có mừng ta cơn u mê?

NK

Nhãn:

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

CẦU HÔN

Em có làm cô gái của anh không?
Sớm muộn chi cũng phải lấy chồng!
Chọn anh em chắc giành được thứ:
Một trái tim yêu vốn thật lòng!

Em có làm cô gái của anh không?
Thử xem can đảm có một lần
Gật đầu bắt cá giam vào chậu
Khép mắt đưa chim nhốt vào lồng

Em có làm cô gái của anh không?
Nói đi!Tim héo đập nhịp mừng!
Để ta gạt bỏ bao cuồng vọng
Tập cấy tôn thờ trong nhớ mong

Em có làm cô gái của anh không?
Thắp cho hương lửa thắm tình nồng
Độ người tuyệt chí thêm nửa kiếp
Bởi hướng tương lai cũng rực hồng

Em có làm cô gái của anh không?
Hứa đi-Ta bớt ngẫn ngơ lòng
Mai đem khoe khắp cùng thiên hạ
Một khắc mà nên chốn vô cùng!

NK

Nhãn:

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

EM CÓ..?

Em có định thầm ra Bắc không?
Khi đi nhớ gói chút nắng hồng
Để đem chia ấm nơi này lạnh
Vơi bớt hơi buồn Đông phủ Đông

Em có tình cờ ra Bắc không?
Mang theo chút nhớ quấn bên lòng
Cho ta thèm gở - yêu từng sợi
Nhịp đập hư vời tim run run

Em có ngại đường ra Bắc không?
Lẻ loi một bóng vượt muôn trùng
Nao nao mắt hút chân Trời lạ
Chờ có bên đời hơi hám quen

Em có thương thầm…phố Bắc không?
Nhẹ như sương khói-nặng như lòng
Lanh quanh chỉ để hay mình ví
Phố cũng kiêu kỳ giống mi cong

Em có vui lòng lưu lại không?
Ở nơi luôn giá rét lạnh lùng
Thiếu vắng trăm điều so trong ấy
Chỉ có… một người …rộng tay giang

NK

Nhãn:

TỰ ĐỘ

Tiển ta lên tận cung Hằng vắng
Để biết Thần Tiên cũng phỉnh phờ
Bỏ Cuội một mình ôm gốc đắng
Trăm năm kề cận chỉ duyên hờ

Tự mua chiếc vé vào Cổ Tích
Thiện Ác đóng tuồng cốt lấy vui
Rốt cuộc cùng về miền tĩnh mịch
Chôn hết nhân gian chuyện khóc cười

Tự thưởng giấc mơ mình từng ước
Có vòng tay ấm chực chờ trao
Dối gian rồi mất không tìm được
Lại kiếm từng đêm đến kiếp nào

Tự độ hồn qua hết nẻo buồn
Từng ngày trăn trở mục càn khôn
Giá như đừng mãi bay ngàn hướng
Một chút Xuân xưa hẳn vẫn còn!

NK

Nhãn:

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

ĂN KÉ NHẠC

Gom tất cả buồn về Chủ Nhật
Đìu hiu gác trọ nhuốm cô liêu
Xanh xao chăn chiếu thân vò vỏ
Tạm gửi trần gian một khắc chiều

Gọi ta từ dạo ngây ngô biết
Tình như cút bắt đã trêu người
Ô hô!Hương thắm xa biền biệt
Mà gần bỡn cợt đóa môi tươi

Mặc niệm vai gầy xin bồi tội
Ơn lần gian dối lén mơ hoang
Ơn em lấp lững lời trao gửi
Níu kéo hồn ta lại cõi ngàn

NK

Nhãn:

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

AI CÙNG

Đời người
Cũng tựa hạt mưa Ngâu
Đôi khi
sủng ướt tiếng kinh cầu
Có lúc yên nằm chân ngọn cỏ
Chẳng biết sau này vương tận đâu

Cuộc tình
Ray rức bấy canh thâu
Can chi
xa xót mối duyên đầu
Gương vỡ
Đã đành điều tan hợp
Mấy ai oán trách chuyện cơ cầu

Muốn tìm
Nơi chôn dấu tim đau
Bâng khuâng
Mỗi dạo nhuốm Thu sầu
Ai đến chia cùng
Dây nến tắt
Chiều nghiêng
Tâm sự
Chợt thay màu

NK

Nhãn:

Thứ Ba, 2 tháng 9, 2014

BIẾT LÀ

Môi em chừng ngạn ngữ
Lệ gõ tiếng chuông chùa
Trói hồn ta quỷ dữ
Buông hết lòng hơn thua

Mắt em chừng tích cũ
Sóng sánh mưa đầu mùa
Mềm vuốt hung mãnh thú
Ước trở về Xuân xưa

Tóc em chừng bão lũ
Cuốn trôi chút cợt đùa
Mong manh lần chứng cứ
Lỡ lầm mong bán mua

Vai em gầy guộc đủ
Chứa ngao ngán ta thừa
Thâu gồm trăm vạn thứ
Đã thuận lòng hay chưa?

Tay em hờ hững dứ
Vỡ mộng ta thêu thùa
Vết thương tràn máu ứa
Tình có thành men chua?

Tim em chừng chiết tự
Ta đoán mòn ngõ khuya
Rúc từng đêm tiếng cú
Sẽ theo về mộ bia

Vì em chừng tiên nữ
Biết sao sánh cho vừa
Đến cả lời phủ dụ
Cũng nửa vời đong đưa

NK

Nhãn:

Thứ Hai, 1 tháng 9, 2014

CHỈ CẦN THẾ THÔI

Ai đưa ta nốt đường trần
Phần yêu phần ghét cũng dần chứa chan
Người do dự-Kẻ hoang mang
Môi cay quen vị
Hồn hoang quen chìu
Tình hiu hiu,mộng liêu xiêu
Tim đang vỡ bấy cánh diều bồng cao
Người xa lạ buộc đời nhau
Xin đừng lầm lỡ làm đau cuộc tình
Xưa yêu vì bởi em xinh
Giờ yêu vì bởi vắng mình còn ta
Nồng nàn gửi lối thịt da
Thâm sâu xin gửi hồn ta vụng về
Môi cười thay được bùa mê
Tóc vương xóa mọi chấp nê công hầu
Dìu về đâu-Dắt về đâu
Vẫn xin thắm chút Cau Trầu về sau

NK

Nhãn:

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

ĐƠN GIẢN LÀ

Hạnh phúc cũng giản đơn giống như trang giấy
Vẽ một nụ Hồng-không phải áng mây đen
Tình yêu cũng giản đơn như điều em nhìn thấy
Có một nụ cười-Nở trên môi quen

Bình dị vòng xe
Bình dị câu trò chuyện
Nhẹ nhàng lời trách cứ-Nhẹ nhàng lỗi vu vơ
Cũng qua hết mùa Thu
Cũng nghe hơi lưu luyến
Gió còn mông lung
Người đã vội tôn thờ

NK

Nhãn:

Thứ Sáu, 29 tháng 8, 2014

BIẾT TÌNH CÓ THỂ ĐẾN BAO

Sẽ chẳng còn những lối rong chơi
Chân hồ hải thèm bóng cây an nghỉ
Cho dù trước đã bôn ba vạn lý
Thì về sau chắc gì được an nhàn

Từ muôn nơi góp nhặt chút đa đoan
Khâu làm gối đêm tựa đầu suy gẫm
Ta vẫn lạ lùng những lần đối ẩm
Với chính mình dù chẳng có gương soi

Thật bình thường với chiếc bóng mồ côi
Bình thường đến nỗi thân quen-nhàm chán
Đếm và biết nhịp tim đòi nỗi loạn
Sau bao nhiêu chiều lầm lủi ngủ quên

Quá nhiều sóng ngầm không thể gọi tên
Và tiếc thế-có đôi lần muốn nhắc…
Em có còn hay mỗi lần đánh mất
Là một lần
Tình lại lớn thành đôi

NK

Nhãn:

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

ÂM VANG TỪ NGƯỜI

Nói cho cùng
Giọt lệ tình yêu là nụ hoa trào phúng
Khóc đến cạn lòng sẽ cười đó thấy không!
Khi cô đơn làm tàn tạ gốc chờ mong
Đâu đó hiện tràng cười rơi nước mắt

Một người đau
Với một người bỏ mặc
Bàn tay không còn
Sức giữ một bàn tay

Đêm là trùng khơi,bóng tối bủa vây
Ngày là vực thẳm,đáy sâu hun hút
Ta rơi xuống,rộ tiếng cười tù ngục
Khoảng cách bi hài mỏng tựa đường tơ

Tự bịt mắt mình cố dỗ cơn mơ
Tiếng lanh lảnh chế nhạo hoài bên óc
Miệng nhe răng âm vang là tiếng khóc
Toét môi lên có giống nét buồn đâu!

Kịch dẫu mấy hồi cũng không thể kéo lâu
Em tàn độc phải có thời vãn cuộc
Đừng tiêm cho ta
Những liều cao nhức buốt
Đừng giữ cho mình
Cương liệt vốn phù du

Sẽ chấp nhận rằng kiếp trước vụng đường tu
Nên nay nhặt phủ phàng đang nhếch mép
Đôi ta cùng cười
Nhưng đôi hồn không chung nếp
Hương vỡ chiều mưa
Đâu đáng khóc
Phải không em!?

NK

Nhãn: