KHÚC ĐAU NGẬM NGÙI
Giọt buồn thả xuống giấy
Thở ra thơ yêu người
Bao nhiêu thời vẫn vậy
Tháng ngày là rong chơi
Trăm năm thì có mấy?
Nhì nhằng đà dở hơi
Trăng sao dù nhờ cậy
Yêu-Đã thốt tròn lời!?
Trong linh hồn ai cấy?
Mống mầm quỷ dữ ư?
Em-Thánh thần sao thấy!
Ta-Ta hỗn mang ngục tù!
Trôi nốt lòng xằng bậy
Đời, có chi gượng cười?
Cớ gì mong che đậy
Một khúc đau làm người!
NK
