Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

CHỈ CẦN THẾ THÔI!

Chỉ cần đặt tay vai em
Không đòi hỏi gì hơn thế!
Chỉ cần hôn vầng trán em
Không tham lam gì hơn thế!
Đã vội nồng ấm con tim
Máu tràn thành giòng tuôn chảy

Chỉ là nếp của thói quen
Của bao nhiêu lần hay nghĩ!
Chỉ là thường tưởng tượng nên
Đã choáng đầy trong tâm trí!
Bao giờ hồn thật sự quên
Để mình thành đôi tri kỷ?

Chỉ cần,chỉ cần nho nhỏ
Thần giao cạnh cuộc đời thường
Chỉ cần đừng ai ruồng bỏ
Nguyện chờ bên vực sông Tương
Chỉ cần mắt đêm Trăng tỏ
Nhìn ta ngập ngụa men hồn!

NK

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

KHI ĐÀN ÔNG Ở RIÊNG NHÀ



Nhà chỉ có 1 đàn ông
luôn chênh chao thừa thiếu
Thừa bộn bề lượm thượm chuyện nắp ngăn
Gà trống một mình,không chăm chút chuyện uống ăn
Cơm canh hay nguội
Chăn màn hay đùm túm
Bếp núc lạnh tanh,lửa thèm cháy lớn
Đĩa chén gầm gừ vắt vẻo nhớ quên
Thừa những món ăn khó gọi thành tên
Qua loa đại khái bao tử thường dễ tính
Bởi không ai đứng cạnh bên vòi vĩnh
Muốn thử món này!
Mai nghiên cứu món kia!
Không có đàn bà-chú Mèo dẫu đi hia
Chả cần mực thước-kiểu dáng gì cũng tạm

Nhà chỉ có 1 đàn ông
Mỗi ngày như mọi ngày
Nhàm chán!
Đi chợ một lần ăn cả tháng chưa xong
Không thèm vẽ vời tô điểm đỡ tốn công
Không ai thưởng thức cùng
Tất cả đều nhàn nhạt

Nhà chỉ có 1 đàn ông
Phòng trống thênh thang
Lại chật!
Hương khuyết bâng khuâng dẫu xịt tưới mùi chi
Không nhớ đường về mỗi bận bước ra đi
Không lưu luyến khi
Lạc chiều trên phố lạ
Qua bốn mùa Thu Đông Xuân Hạ
Vẫn như nhau
Vẫn cánh cửa
Lối ra vào

Nhà chỉ có 1 đàn ông
Chưa từng biết xôn xao
Có người ngóng đợi vòng tay ôm chào đón
Không cánh tay mềm vin vai hôm sớm
Không có chần chừ
nụ hôn nhẹ sáng tiễn đi
Hai mươi bốn giờ đủ tương ngộ chia ly
...................
Thậm chí không
Ai người trò chuyện
Thiếu những nâng niu chung lòng bày biện
Thiếu chút điểm tô màu sắc lá hoa

Nhà chỉ có 1 đàn ông
Thiếu hơn hám đàn bà
Như Trái Đất
Đại Dương chừng cạn hết

Ừ!Chưa chết
Dĩ nhiên là chưa chết
Nhưng sống nửa hồn
Luôn dằn vặt xót xa
Nhìn kỷ xem có đúng nghĩa là nhà?
Đảm đang cho mấy
Là đàn ông
Chỉ thế!

NK

LỖI!

Tung hoành nhụt chí còn đâu
Mấy mùa xa vợi có đau tận lòng?
Bởi đường mãi miết ruỗi rong
Con tim chờ khúc tạ lòng càng xa
Người đừng hờn giận trách ta
Thành danh chưa đạt-chưa qua lối này!
Nhỡ rồi lận đận còn say
Còn ôm riêng mộng tỏ bày mà chi
Một bầu nguyên vẹn sân si
Người ơi gặp để còn gì cho ta???

NK

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

AI TỪNG 9 KIẾP ĐỒNG TU?

Ừ ha!
Tàn cuộc hẹn hò
Có người đau...
Có người lo...
Bộn bề
Có người...
Ngơ ngẩn đường mê
Cố công lục kiếm hẹn thề
Ngày xưa
Em giờ hết giận tôi chưa?
Trước sân si ngỏ
Giờ đưa thư tình
Chuyện mình
Xưa cũng lung linh
Một người theo gót làm thinh ngó trời
Một người tóc xõa buông lơi
Ngoái ra sau khẻ vờ rơi lá mềm
Khom lưng nhặt
gọi thầm tên
Mặt nhìn chạm mặt
Má lên ánh hồng...

Bây giờ
Còn nhớ tôi không?
Còn qua lối cũ tay mong chân chờ?
Tôi về chép trọn tình thơ
Gửi đi theo những sông hồ lãng du....


Có từng 9 kiếp đồng tu?
Mà sao nông nỗi cứ như vô tình
Đêm này thắp nến vô minh
Hỏi về tiền kiếp đời mình nợ ai
Nếu mà chỉ được một hai
Van xin quay lại đầu thai gần người
Kiếp sau thành khẩn chuyên tu
Dư thừa 9 kiếp xem người thoát đâu?

NK

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

CV TÌM VIỆC

Ba ngày chẳng thể làm gi!
Quay cuồng với món cực kỳ khó tiêu
Toàn là những vị thương yêu
Ngổn ngang trăm chỗ
sáng chiều tối khuya
Chuyện công ứ đọng đầm đìa
Mai chắc bị đuổi chạy zìa làm nông!

Có ai thuê mượn tôi không?
Cơm ngày đôi bữa,tiền công rẻ bèo!
Chăm lo dọn dẹp trước sau
Sân vườn nhà cửa,...chăn Heo nuôi Gà
Cam đoan trung thực thật thà
Chuyện đời phải phép,chuyện nhà đảm đang
An tâm chả phải lo toan
Nấu ăn kha khá-Gác dan tuyệt vời
Rượu trà chút chút thế thôi
Pha cafe:Được
Vâng lời dạy:Ngon
Dù xa trăm núi nghìn non
Chỉ cần ho nhẹ lon ton dến liền
Bề ngoài thiếu thiếu tí duyên
Bên trong đầy chất-còn nguyên nhiệt tình
Thử nha!?
Mai mốt sẽ tin
Sào không chống cũng dùng vin qua cầu
Cao cao che tốt đằng sau
Lưng dài thay gối tựa đầu êm hơi

Thật mà
Chẳng phải nói chơi
Thuê rồi sẽ thấy quá lời hơn mong

Có điều...
Phải ngủ chung phòng!

NK




Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

Em ca đi ta muốn chuốc lời


Đêm hân hoan bia tràn lên mắt cười
Đêm lung linh ấm áp soi hồn người
Lời vui không dứt
Men lòng chất ngất
Hội ngộ chân tình,thật thà náu lại tâm linh

Đêm xôn xao lửa thắp cho bạn bè
Đêm ngân nga còn ngóng ai tìm về
Mở lòng đêm nay mình nói
Yêu người
Vụng về yêu cả cơn mê

Đêm suy tư đèn thắp cô đơn căn phòng
Chung quanh ta đều đã trôi thao giấc nồng
Còn người
Còn ta
Còn cút bắt
Tựa đầu ánh dương lóe ngoài song

NK

“Làm người ở lại có bao giờ vui?”

Hãy ngồi xuống xót xa bàn chân mỏi
Đêm chưa qua,tượng đá ướt sương dầm
Đường thăm thẳm ngút ngàn không thấy lối
Người tiễn người,nặng gì tận thâm tâm?

Hãy xốc lại nửa phần hồn rệu rã
Gói cô miên ngồi rửa có phôi pha?
Nắng hong nốt nhịp ấm nồng đem trả
Tình muốn quên sao nhức buốt lệ hòa

Hãy dừng lại
Trăm năm nguồn thơ chảy
Chỉ làm người xót dạ lặng nhìn ta
Không cứu vãn vụng về đang che đậy
Thôi thì xin
Duyên phận ấy chỉ là

NK