Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

CÕI ĐỜI HẾT VUI

Chỗ này không còn mấy luyến lưu
Xem ra giã biệt chẳng buồn nhiều
Ai thương-ai ghét rồi cũng hết
Lá vàng đâu nỡ lại trách chiều!

Vẽ những vòng xoay lắm Thu Đông
Đầy trong ký ức vó ngựa hồng
Xuân Hạ cũng tràn dây thương cảm
Thả theo trong gió nghẹn trong lòng!

Cái tuổi tiếc nhìn lại bản thân
Xin cho muôn thưở hối một lần
Nguyện làm bóng nguyệt soi mờ tỏ
Xinh dáng mây huyền vai cố nhân

NK

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2019

LÀ KHI NÀO?

Có một ngày thơ biến thành thuốc độc
Làm nhủn Tim và mục nát phần hồn
Thân xác chỉ là vỏ ngoài si ngốc
Trống tênh hênh vô nghĩa ở bên trong

Có một ngày thơ trở thành lưỡi hái
Cắt vụn tin yêu nuôi dưỡng đời mình
Như mũi giáo đâm xuyên điều tồn tại
Không còn gì ngoài lầm lạc vô minh

NK

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2019

LẠI THÊM MỘT MÙA MƯA

Hồn đã quay về tháng Năm xưa
Yêu em biết mấy cũng chưa vừa
Tự nhủ tình mình như lá nhỏ
Chẳng thể che tròn em dưới mưa

Tháng ngày biền biệt mãi đong đưa
Đầy vơi nông nổi tiếng sang mùa
Em còn ngơ ngác dòng tin/phụ
Tôi sẽ lên chùa-hả dạ chưa!?

Có những điều không thể bán mua
Tôi miên mang giữ suốt đời thừa
Em ngang trắc ẩn vờ chau mặt
Hạt bụi nào vương,hệt như đùa

Mà thế là trót đã xa xưa
Tháng Năm cũ ấy mộng đau bừa
Đau đến bây giờ kề thất thập
Còn muốn hỏi mình
Ngớt yêu chưa!?

NK

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2019

RỦA MẤT THẰNG BỐ LÁO!

Mưa trút xối,cây reo mừng hoan hỉ
Người tênh hênh,sủng ướt nghệch mặt cười
Thôi khát cháy,thôi đói lòng rên rỉ
Chán phố phường,thích về cội nguyên sơ!

Sấm cũng lạ,tai đì đùng pháo nổ
Đón cuồng phong,hồn vượt gió bay cao
Nếu đánh mất-Chỉ là thân ở trọ!
Được càng vui-Mon men chí anh hào!

Trời muốn hại-Tránh trăm đường không thoát!
Nhân hại nhân-Quả báo sớm tuần hoàn!
Gốc nhân đức-Trường tồn bên hoan lạc!
Tâm bạc đen-Ngoác miệng chẳng tày gan!

NK

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2019

ĐỒNG BÀO



Đặc biệt chỉ nước mình mới có
Nhưng đã lâu kệ chó gặm rồi
Giờ thì tranh đấu ông tôi
Phân Nam chia Bắc dập đầu đánh nhau

Cùng một bọc cớ sao ghét hận?
Chung giống nòi vẫn nặng hằn thù!
Lưu truyền tính đã nghìn thu
Mà nay bất chấp diệt trừ không tha

Ôi!Núm ruột của cha của mẹ!
Ôi!Tấm lòng thế hệ tổ tông!
Tìm hoài chả giống chút lông!
Uổng thay huyết thống gọi Rồng gọi Tiên

Còn chút ít huyên thuyên bỡn cợt
Học đôi điều thưa thốt nhăng càn
Ấy là múa gậy vườn hoang
Chẳng e miệng lưỡi thế gian chê cười

Dám vỗ ngực thay Trời hành đạo?
Mà tụ về toàn Cáo toàn Chồn
Mưu ma chước quỷ thì khôn
Kinh bang tế thế như …hồn động kinh!

Nói cũng hại-Làm thinh cũng hại!
Ai đủ tài làm lại từ đầu?
Đồng bào tôi ở những đâu?
Có cho bú mớm khởi đầu chi sơ?

Hãy ghét thứ thờ ơ lãnh đạm
Hãy tẩy chay bọn lạm dụng quyền
Tránh xa bầy đám cuồng điên
Huênh hoang ảo tưởng/ngã nghiêng đạo đời

Dẫn con cháu bỏ lời mê hoặc
Đừng đắm chìm dục sắc suy đồi
Tâm thành một chữ nhân thôi
Mới nên tư cách tài bồi quốc gia

Đích hạnh phúc dù xa cũng đến
Gian truân nào vẫn nguyện vượt qua
Hưng vong đều bởi do ta
Thất phu gánh vác-Ông cha ngậm cười

Đừng chờ thành giống Đười Ươi!

NK

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2019

THÔI KHÔNG CÒN HƯ HAO

Gần một đời người lãng đãng trôi
Qua hư vô chạm những khóc cười
Trớ trêu con tạo xoay vần nghịch
Đầy dẫy bạc tâm bịp luân hồi

Đã cố dặn lòng bám chữ không!
Nhưng đau trong dạ buốt trong hồn
Không thể mặc nhiên nhìn thế sự
Làm người không dám học vô tâm!

Xin cười ba tiếng xa con mộng
Không đảo hoàng hôn giữ lấy chiều
Nghìn xưa ai đã thừa tuyệt vọng?
Đến thử so cùng
Đã bấy nhiêu?

NK

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2019

Tháng Tư quay lại nhạt phai mắt nàng!

Sao Chổi quay một vòng hàng bao nhiêu năm
Khi trở lại mang những niềm khiếp sợ
Ám ảnh một lần diệt vong bùng nổ
Tháng Tư là…
Phần mộ đã đào chờ

Nhớ khởi đầu từ ký ức tuổi thơ
Thấy bom đạn nhe nanh hình ác quỷ
Thấy nhân tâm giữa pháp trường gục quỵ
Thấy tóc mẹ già bạc chỉ vài hôm

Bỗng cuộc đời giăng bão nổi từng cơn
Quen dần chuyện nuốt mặn mồ hôi lẫn máu
Con Giun quằn không còn nơi ẩn náu
Chúa Phật chán chường cũng bỏ ra đi

Dù tất cả nguyện cầu xin một chút sót từ bi
Từ cùng gốc gác-cùng màu da-giòng máu
Hỏi vì sao-do đâu da nồi-thịt xáo?
Chợt nực cười
Bởi chỉ là cuồng vọng hư danh

Bao năm rồi hổ thẹn với cha anh
Cứ mỗi dịp tháng Tư là nghe hồn xát muối
Nỗi đau không thể nguôi ngoai chỉ thêm hờn tủi
Giấc mơ “cho đến bao giờ?” trở thành mộng xót xa

Nhẩm đếm thời gian
Thừa một chữ già
Cả niềm tin yêu cũng thành quá lứa
Chuyện lỡ thì-Em hối tiếc gì được nữa!
Vết chân chim đọng lại dưới mi gầy

Cả hai ta đều dè dặt bàn tay
Cho lần nắm giữ sau củng không hối tiếc
Tháng Tư về nắng hung hăng ức hiếp
Ta mệt mỏi chờ
dư âm cũ nhạt phai

Ánh mắt em
Ruồng rẫy
Chin tầng mây!

NK