Thứ Tư, 9 tháng 9, 2020

SAU RỒI

 

Yêu em mùa Sen nở

Ao lắng thả chân trần

Bùn chưa quen hơi thở

Ngát những chiều bâng khuâng

 

Yêu em thời vụn vỡ

Trái tim ấm một lần

Duyên tình đang ở trọ

Thời gian dài

Đau không?

 

Yêu em đời dang dở

Gom chút nhớ xây cùng

Mong sao còn vương nợ

Bóng cuối đường soi chung

 

Yêu em ngàn lối nhỏ

Dệt lời thơ ngại ngùng

Trăm năm là hạnh ngộ

Há chỉ bằng mơ suông!?

 

NK

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020

MANG ĐẾN BAO GIỜ

Ta vẫn nhìn em bằng ánh mắt xưa
Chưa từng có một lần ngưng tha thiết 
Trái tim cỗi già theo thời gian nhưng không kịp 
Vơi yêu thương và vơi chút bận lòng 
Hỏi ngàn lần 
Em có nhớ tôi không? 
Trong tiềm thức ngày hôm qua vừa đi khuất 
Chưa so đo về những điều được mất 
Vốn tâm linh Còn đầy ắp vẹn nguyên 
Cho dù gì Trắc trở chuyện nghiệp duyên 
Duyên và nghiệp trêu người còn chưa đủ? 
Dại dột là ta-yêu người muôn năm cũ! 
Hồn vẫn bâng khuâng như còn đến bây giờ 
Ông Đồ già xưa Cần mẫn vẽ chữ thơ 
Ta người đương đại Cũng khòm lưng vác nét 
Cỗ Kim hùn vai nhau giữ tình thơ đừng chóng chết 
Mà xót bờ môi con tạo đã xoay vần 
Mặn từ trong tim 
Lệ chứa trong thân 
Cổng con mắt để người nhìn khép lại 
Chúa từ trên cao lắc đầu ngán ngại 
Phật cũng thở dài bất nhẫn dang xa 
Triệu người quen Ai người đã thân ta? 
Đời nhuốm bệnh tiếng lòng ho khục khặc 
Úm ba la! Thần Thánh tựu tề 
Quỹ Ma tụ tập 
Đánh nhau đi cho ngã ngũ nguồn cơn 
Biết gì chăng? 
Thà về thuở tay trơn 
Ngồi vẽ thơ như ngày xưa 
Cũng còn hay chán! 
Mơ được nhìn nhau nên hồn bấn loạn! 
NK

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2020

ĐỊNH NGHĨA

Hạnh phúc là Cafe chưa vơi 
Ghế sát gần bên ấm chỗ ngồi 
Đèn phố lung linh vào ánh mắt 
Soi dáng thân quen rạng nụ cười 

 Hạnh phúc là khi được nhìn nhau 
Nghe những bâng khuâng tự ban đầu 
Như xưa từng biết lòng xao xuyến 
Muốn dốc hết tình đem đến trao! 

 Hạnh phúc là nghe nhịp tim mình 
Rưng rưng thổn thức gọi van xin 
Người ơi!Đừng chuốc lời từ biệt 
Cô đơn về bước, lối chênh vênh 

 Hạnh phúc còn reo trong nắm tay 
Ấm hơn dù gió lạnh dâng đầy 
Một nửa linh hồn mang theo gửi 
Một nửa mơ màng ngơ ngác say 

 Hạnh phúc cuối cùng là thứ chi 
Mà ta lặn ngụp chẳng thiết gì 
Cận kề như thể bao la vội 
Xa cách chỉ còn mớ cuồng si! 

 NK

VẬY THÔI

Sông có sóng mai đừng xô mạnh 
Đừng để xao lòng em yêu tôi 
Máu trong Tim cũng đừng đặc quánh 
Mãi vững hồng soi dưới Mặt Trời 

 NK

MUỐN NÓI THÀNH LỜI

Chỉ một ngày thôi thiếu vắng em 
Mà nghe rấm rứt giữa Tim mềm 
Ai hay xa xót chừng như biển 
Lại trắng vô ngần đêm với đêm 

 Chờ người như thể chờ hơi thở 
Mòn mỏi thời gian nghẹn đáy sầu 
Đã yêu mới biết là ngăn trở 
Sẽ chết nửa hồn khi vắng nhau 

 Đìu hiu bên phố người qua lại 
Đường đổ mưa phùn chân bước lê 
Em mùa luân vũ sao ngừng hái 
Những cội buồn ta ướt dầm dề 

 Đừng bỏ ta ngang chiều đơn lẻ 
Rướm lệ tủi thân lạc lõng hồn 
Đừng quên vừa chuốc ta nhiều thế 
Ngàn đắm say cùng dấu môi hôn 

 Vẫn biết em nằm ngăn Tim nhỏ 
Mà cố kiếm tìm khắp muôn nơi 
Tội ta hờn dỗi nhiều vậy đó 
Em có thèm chia chút ngậm ngùi!? 

 NK

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

Trắng Đêm

Đêm như dài
Phận mình như ngắn!
Người như cội nguồn
Về lại thênh thang

Vòng tay nào đau
Xiết dấu muộn màng
Cơn giông cuối phố lá sân nhà rơi rụng
Tình ngây ngô chảy hết vào đáy trũng
Mùa Phượng tàn nhặt nhạnh sắc máu tươi
Có chút gì đăm chiêu mà lúng túng thế tôi ơi
Yêu em đến tội
Chán mình đến bệnh

Ngày hôm qua
Dìm hồn sâu bên biển
Cũng có lần
Treo tuốt tận núi cao
Núi cao biển sâu chứng kiến cạn lời nhau
Giun Dế cũng phì cười tránh mặt

Ngôn từ nào vỡ ra bằng thật
Có đám mây chiều sà xuống vỗ về thân
Người cùng tương tư
Cùng ao ước ngàn lần
Đêm chiết thọ chia nhau từng ngày sống
Để mong ước mỗi giây đều là mộng
Nơi đến tình cờ
Chờ đợi hữu tâm

Đếm chi dài hơi thở của trăm năm
Trong uổng phí nhọc nhằn hồn túng thiếu
Tất tả ngược xuôi
Chôn vào bận bịu
Vốn là dành trăn trối đã xa vời

Nhạt màu son mà thắm lại hồn môi
Thôi gai góc cho tình thôi thổn thức
Đêm như dài
Tự dưng tìm ngốc nghếch
Ngủ đi nào
Mai lại rất yêu em!

NK

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2020

VÀ CAFE KHÔNG EM

Ơi!Cafe chờ gì mà rơi chậm!?
Giọt vắn dài thánh thót nhỏ bâng quơ
Góc phố trầm ngâm,nẻo khuất,đèn mờ
Ta lại đợi
Như cả đời vẫn đợi

Thói quen cũ mèm
Tâm tư chẳng mới
Sẵn sàng rêu phong và cỗ kính quanh năm
Tuần có bảy ngày đâu thể đẻ ra thêm
Tim một quả làm sao ngăn hai được!

Khi hẹn hò đã nghe hồn đau buốt
Thời gian cho người
Mất được cho ta!
Những ngày không gặp nhau khung cảnh chợt mù lòa
Thôi
Một mình mình đợi
Xem như mình tự hẹn

Ta cứ đi
Dễ chừng hơi quen tiếng bén
Nhắm mắt đường thẹn thùa
Mở mắt quán lao xao
Hôm qua còn nhịp thở đọng hồn nhau
Hôm nay vắng bóng
Phố như đầy thương tật

Ngày không em
Thế gian ngày dài nhất!
Lúc gặp người lại ngắn chẳng tày gang
Đếm bao nhiêu khóe hạnh ngụ cung Hằng
Mà xót giữ hư vô chiều tiễn biệt

Ta gian ác
Mưu mô từ tiền kiếp
Đánh cắp tình ai mang trốn chạy tận chân trời
Mang cafe đen tối nhuộm Tim người
Để vĩnh viễn theo ta ngồi quán nhỏ

Để nghiện hơi cả đời không thể bỏ
Tuần có bảy ngày
Đủ cả bảy lần chung
Tim đầy ngăn yêu
Máu chảy trùng phùng
Phố xa thương tật giật mình chớp mắt

Này oan gia!
Gọi đến khi chất ngất
Lời khôn cùng
Luyến ái thuở còn nhau

NK