Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

ĐÊM NGÓNG QUỲNH HOA

Ơ Quỳnh!Còn nhớ đến ta không?
Sao gieo chi nỗi ngẩn ngơ lòng!
Ngày ngập ngụa hờn-đêm hấp hối
Trông mong dồn nguyên vẹn trông mong!

Hương thoảng cho người tan nửa khuya
Giữ sao vẹn đủ đợi chia lìa
Ôm mối chung tình phơi mặn đắng
Ơi Quỳnh!Há đành phụ lòng nhau?

Ơn Trời ban vừa thắm chút duyên
Đêm say ngây ngất nhủn tim mềm
Mai chết dưới gầm Trăng huyết lệ
Chỉ hận bên mình không có em!

NK

TIỄN CHIỀU



Cuối năm ném tiếng buồn ra cửa
Một cõi đi về trót xốn xang
Đời xui mai một thời đôi lứa
Ai xót chiều Đông nhặt lá vàng?

Một vệt Mây mờ ở xa xa
Cô đơn như Én liệng bờ hoa
Gần kề mà tựa đâu vạn dặm
Để mọi nỗi đau muốn vỡ òa!

Thôi cũng là mơ-cũng ngát chiều!
Cũng mình ta đợi-với đìu hiu!
Ngang qua lối cũ trầm ký ức
Đừng ví làm sâu phận kiếp Kiều

NK

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

CÒN BAO NHIÊU NGÀY MAI?

Đêm khóc từng hàng lá
Rớt rơi ngần úa khô
Cõi tạm giờ đem trả
Cần chi một nấm mồ

Gió khẻ chuyền rét về
Lòng mở tung cánh cửa
Hứng đủ chiều tái tê
Còn gì ngần ngại nữa!

Có những điều trăn trở
Chết theo mòn tháng năm
Chỉ vì hoang mang sợ
Nên chôn trong âm thầm

NK

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

TRƯỚC LÚC CẦN DI CHÚC


Vẫn đếm từng giờ cơ may còn thở
Còn đong đưa ký ức cũ nhập nhòe
Ghi lên giấy sợ lấm lem phần bộ nhớ
Tiếng à ơi nào chặt đứt rễ thân tre
Tháng lập Đông nắng hoài khô khốc cháy
Buồn như sương ồ ạt kéo hàng đêm
Không có phước làm tín đồ phục lạy
Thì thôi đau chịu nông nổi khát thèm
Để chẳng tin vào một điều cứu rỗi
Chân cứ đi về trầm mặc hư hao
Phía trước là mồ chôn sám hối
Hỏi bên ta sót lại những ai nào!?
NK

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

KHI TRONG LÒNG KHÔNG CÒN SÓNG

Có nghĩa là không có gì vui
Cả nỗi buồn cũng không thèm bén mãng
Như mệt mỏi linh hồn mình khô cạn
Biếng nhác châu thân tâm trạng rã rời
Nhàm chán bủa vây không muốn thốt thành lời
Giương con mắt ngu ngơ nhìn quanh quẩn
Cả một đời dài nỗi chìm lận đận
Xếp lại sân si trống vắng đến buồn tênh
Điều cưu mang giờ không tuổi không tên
Qua thời vận con sông nào cạn kiệt

Đường dài thẳm cuối cùng nào ai biết
Chuyện nhục vinh bia miệng lại là ai?
Sống vạn ngày hun đúc để nhạt phai
Cây thiện mỹ trồng hoài không kết trái
Gai con mắt đành khép hờ mi lại
Chướng lỗ tai cố nuốt đắng vào mồm
Thế là câm dần dà những sớm hôm
Thành chùm gửi quẩn quanh hoài góc tối

Sống là đã cam tâm giành lấy tội!
Giật miếng ăn thiếu thốn ở cõi đời
Của muôn loài đang bi phẩn lẻ loi
Chẳng trả được lại gì cho thế giới

Tất cả ngóng mong,chực chờ,trông đợi
Đều hư vô biền biệt đến lạnh lùng
Khí Trời này xấu hổ thở hơi chung
Lại phí phạm,đớn hèn không dám nhận

Trả hết tâm cang-nguồn cơn di hận
Sóng thôi vỗ bờ-cát có giận hờn chăng?

NK




Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

TỪ TẠ

Nhân sinh có mấy người toại chí?
Đời dễ chi đi thẳng một đường!
Lối rẽ chia lìa cơn mộng mị
Thôi thì cay đắng dứt lời thương!

Xanh cỏ bao nơi từng ghé lại
Chưa hình dung được mộ mình xanh
Mai ai ghé tới giùm tay hái
Một mớ cỏ hoa dại dỗ dành

Sống thời buông thả thói ngông nghênh
Chết sẽ ngoan thân nén một mình
Đừng sợ oan hồn đeo bám dọa
Hứa chỉ nhìn xa chả kết tình

Thôi nhé!Vẫy chào trăm năm cũ!
Ta người chưa được mấy lần vui
Để ta làm bạn thơ và rượu
Cho say trong cả mãi ngủ vùi

NK

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

THÔI TA DỪNG OÁN!




Niệm lời trách oán chuông ngân nghẹn
Thôi kệ phóng sinh quỷ lòng ta
Cứ mặc sức gào như đao bén
Chùa gần không niệm-niệm chùa xa

Người gần không lý-lý người xa
Giữa trưa mong ngóng nụ Quỳnh hoa
À ơi!Tâm thỉnh tình trắc trở
Ngơ ngẫn nghìn năm nỗi nhớ nhà

Không được cùng chung về một lối
Không nghe vụn vỡ tiếng ai cười
Xa nhau có mấy nghìn cây số
Mà gần như cạnh lúc Trăng soi!

Cùng hứng soi chung ánh mặt Trời
Thôi thì cũng phước mấy kiếp tu
Nếu duyên không trọn tình chưa vẹn
Lại hứa lai sinh vọng đến người

NK