Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

SAY!

Sóng sánh màu lưu ly huyết nhục
Miên mang chiều thanh thản phố xưa
Một mình là hiểu sâu mình nhất
Đau có trăm năm cũng chưa vừa

Chén rượu tràn men dựa tràn theo
Dòng từ ly ngập ngụa hồn sầu
Ai chém vào tim mà nhức buốt
Vết thương nào đo cạn nông sâu!

Bóng cũng ngã xoài sau khấp khởi
Tàn canh
Tàn mộng
Cạn ly bôi
Tiếng Trăng rên xiết thiên niên đợi
Cuội gãy cành đa,nợ khó đòi!

NK

HẬU SỰ

Mai đào một chỗ về trú ẩn
Lúc biết đường dài đã quá xa
Xa tìm sương gió Trời Mây dấn
Xa cả dò hơi hám đàn bà!

Một cuốc một cần đăm đăm hướng
Một gian nhà nhỏ cắm Trúc Đào
Hai thước dỗ dành sau cõi mượn
Hai tay còn cố giữ chiêm bao!

Thu Đông tròn giấc mùi rơm rạ
Xuân Hạ lon ton sẳn ao vườn
Nhà ai có ghé-hầu đôi Cá!
Bạn hữu đến tìm-Vịt mấy con!

Chưa lão,vài năm cũng lão rồi!
Rong chơi,mong còn sức rong chơi!
Trèo lên tuột xuống,cây thưa quả
Câu chữ đáp bồi xin chớ rơi!

NK

Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

TIN BÃO

Chiều mưa rụng xuống lá Thu phai
Có một giòng sông đã rất dài
Chảy từ xưa cũ về mai một
Lạc tâm còn nguyên vẹn sắp bày

Bão chốn xa nào vương lại đây
Tóc sương vần vũ nhọc lưu đày
Giam hãm đời nhau từ khởi thủy
Bây giờ
Mòn mỏi ủ tình ngây!

NK

Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017

KHƠI TÌNH

Một nẻo buồn cũ kỷ
Đã giăng phủ bụi mờ
Nay giật mình trân quý
Cả đời gieo neo thơ

Một vết tình yêu mị
Chỉ là nguồn vu vơ
Hằn lên tim máu rỉ
Có …bay đi tình cờ?

Một cõi dày hiềm tị
Lang thang trôi mịt mờ
Vẫn dấu thầm cất kỷ
Thấu hết đường ngu ngơ?

Vẫn là chiều gục quỵ
Ngang qua khối hững hờ
Cất đi hồn bi lụy
Cho người cười tròn mơ

Nếu là chùm Phượng Vĩ
Chưa thấm ướt ngại ngờ
Ta xin lần lúy túy
Siết cho đầy hơi thơ

Chưa bao giờ yên nghỉ
Ngớt heo may đợi chờ
Mắt môi còn ngạo thị
Dấu sầu nặng thân trơ

Giong buồm về cố lý
Biền biệt sủng bến bờ
Có thành đôi tri kỷ?
Mắt môi hòa đơn sơ!

Nào vòng tay kiêng kỵ
Sợ Thánh Thần ngó lơ
Đổi bằng hai đoạn chỉ
Khâu tim ta dại khờ

Môi em còn hoan hỉ?
Gắn ta hàn bơ vơ!

NK

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

LÀM THƠ TÌNH EM ĐỌC!(NHẠI CHƠI!)



Làm thơ tình em đọc
Đã là chuyện khờ si
Vái van làm tên ngốc
Dưới mắt em đáng gì!


Làm thơ tình em đọc
Chỉ mong gặt chút buồn
May có lần vờ thốt
Thương!Cớ gì mà thương!

Thơ- cả nghìn trang giấy!
Cười-vài nụ Quỳnh đêm!
Trời cao đâu ngó thấy
Tim em-trơ chẳng mềm


Làm thơ tình em đọc
Gửi trăm mối hẹn hò
Tương tư thành thuốc độc
Em sẳn sàng ban cho!

Làm thơ tình em đọc
Câu chữ rơi vụng về
Có lần mang toan đốt
Mà...giận hờn không nghe

Làm thơ tình em đọc
Chưa đủ lấp ơ hờ
Tim đau dần meo mốc
Bỏ tình sầu chỏng chơ

Thơ chưa thành biển ngập
Dìm sâu ngăn cách nào
Nên vẫn hoài trốn nấp
Trù em
Gầy chiêm bao!

NK

Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

MỜI EM CAFE

Tôi sẽ gọi cho em một ly đen đá!
Thứ chưa bao giờ em vào quán tự xướng cho mình
Thứ chưa bao giờ tôi có thể bỏ quên
Cái gu thưởng thức đã khác xa nhau thế đó!

Uống cafe
Là để nhìn từng giọt quặn mình nhỏ,...nhỏ
Xuống đáy thủy tinh
Rời rạc trộn pha màu
Anh mắt chừng
hun hút
thấm màu đau
Sẽ chìm,sẽ chìm,...vào màu đen huyền bí

Cafe đen đá nhé em!?
Đen cũng đầy mộng mị
Nhấm nháp giọt buồn để khuấy khói thuốc tôi
Nghe dỗ dành giữa làn tóc rẽ ngôi
Đừng nhìn qua
Nhỡ bần thần dí chân... đau lá


Mỗi lần bắt gặp nhau
Là một lần thấy lạ
Cái bồi hồi của ngày xửa ngày xưa
Hình như giờ
Tính vẫn hệt nắng mưa?
Chả có dự báo đùng đùng mưa rồi nắng

Lần đối ẩm cuối cùng
Nhớ đâu là lâu lắm
Em Chanh đường-Tôi luôn vẫn Cafe...
Bóng hoàng hôn nào vắt vẻo ủ ê
Câu kết thúc hay mở đầu
Đều ấp úng

Cafe đen đá nhé em!?
Cho những tháng ngày sâu trũng
Không có gì chan lên bóng dáng nụ cười
Quán xá buồn sao buộc mắt môi vui?
Tôi là vậy!
Thích âm thầm pha đen ý

Mời em đến
So tay
Muôn lần nghĩ
Có bao giờ?
Em thích vị cafe?
Thứ tôi làm cứu cánh suốt đường mê
Chạy gắp thi thơ
Dệt màu Tím đợi

Những gấp khúc muộn phiền qua rồi tới
Làm bạn cùng nhựa thuốc cháy vàng tay

ừ thì gam màu
bất kể đổi thay
Khó thay đổi,hy vọng gì có thể!

Tôi thử gọi
Cafe cho em nhé!?

NK

ĐỜI DU MỤC

Nghìn trùng dấn bước
Giang hồ đó đây
Đời qua xuôi ngược
Mộng vơi từng ngày

Gót giày thấm ướt
Từng dặm buồn lay
Qua sông thườn thượt
Một hơi thở dài

Đăng trình là biết
Đợi gục chiêm bao
Tiếng quen tha thiết
Vu vơ thuở nào

Còn nghe vọng suốt
Từng những canh thâu
Duyên xe đã trót
Heo may tình đầu

Non bồng nước nhược
Lãng đãng như Mây
Đêm sương phủ buốt
Kiếp Nhạn hao gầy

Nỗi niềm đắng chát
Nắm lại bàn tay
Giữ sao khỏi rớt
Bạc xuống đầu này

Em về còn sót
Lại mối Thiên Thai
Ta nghe muôn một
Lời đau lên đầy

NK