Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2020

GẠCH NỐI


Vườn nhà toàn Cây lạ
Tối vẫn hay chong đèn
Ngắm Sao Trời xa quá
Chờ một cơn mưa quen
Vườn nhà toàn Cây lạ
Biết đâu dữ hay lành
Con Tim thèm sa ngã
Trên lối về mong manh
Vườn nhà toàn Cây lạ
Luôn nẫy lộc đâm chồi
Xin cuối đường tất tả
Chỉ còn yêu thương thôi
NK

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2020

EM HÃY CÒN CÓ TÔI!

 Em còn tôi

lãng đãng chiều

Vài hơi thở nhẹ sáo diều nương mơ

Em còn tôi

Mấy dòng thơ

Dẫn nhau dắt díu đợi chờ mong manh

Em còn tôi

Ánh Trăng thanh

Soi đêm nông nổi vẹn lành khát khao

Em còn tôi

Giấc chiêm bao

Cưỡi qua tuyệt vọng hư hao đời mình

Em còn tôi

Những giọt tình

Nhỏ lên môi ngọc yên bình nụ yêu

Em còn tôi

Bóng vừa xiêu

Đỡ vai luống tuổi quạnh hiu ngày tàn

Em còn tôi

Dấu hoang đàng

Ủ hơi đắng chát hoà tan ngấn sầu

Em còn tôi

Thuở ban đầu

Cơ duyên đùa cợt tìm nhau tội tình

Em còn tôi

Bụng yêu tinh

Lừa em quên hết nhục vinh đã từng

Em còn tôi

Kiếp người dưng

Xin gần đắp lại chập chùng luyến lưu

Em còn tôi

Biết bao nhiêu

Gót chân phiêu lãng dập dìu bôn ba

Em còn tôi

Khắp giang hà

Vân du tứ xứ gần xa thỏa lòng

Em còn tôi

Có còn không?

Vết phong trần ấy

Bận lòng gì chăng?

Em còn tôi

Chút hơi quen

Mười năm còn lại

Chê khen cũng đành

Em còn tôi

Mùa yến oanh

Sẻ chia ấm lạnh dỗ dành khôn ngơi

Em còn tôi

Nửa cuộc chơi

Bâng khuân ong bướm tơi bời gió mây

Em còn tôi

Hãy còn đây

Cám ơn thức dậy

Một ngày có nhau!

 

NK

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2020

SAU RỒI

 

Yêu em mùa Sen nở

Ao lắng thả chân trần

Bùn chưa quen hơi thở

Ngát những chiều bâng khuâng

 

Yêu em thời vụn vỡ

Trái tim ấm một lần

Duyên tình đang ở trọ

Thời gian dài

Đau không?

 

Yêu em đời dang dở

Gom chút nhớ xây cùng

Mong sao còn vương nợ

Bóng cuối đường soi chung

 

Yêu em ngàn lối nhỏ

Dệt lời thơ ngại ngùng

Trăm năm là hạnh ngộ

Há chỉ bằng mơ suông!?

 

NK

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2020

MANG ĐẾN BAO GIỜ

Ta vẫn nhìn em bằng ánh mắt xưa
Chưa từng có một lần ngưng tha thiết 
Trái tim cỗi già theo thời gian nhưng không kịp 
Vơi yêu thương và vơi chút bận lòng 
Hỏi ngàn lần 
Em có nhớ tôi không? 
Trong tiềm thức ngày hôm qua vừa đi khuất 
Chưa so đo về những điều được mất 
Vốn tâm linh Còn đầy ắp vẹn nguyên 
Cho dù gì Trắc trở chuyện nghiệp duyên 
Duyên và nghiệp trêu người còn chưa đủ? 
Dại dột là ta-yêu người muôn năm cũ! 
Hồn vẫn bâng khuâng như còn đến bây giờ 
Ông Đồ già xưa Cần mẫn vẽ chữ thơ 
Ta người đương đại Cũng khòm lưng vác nét 
Cỗ Kim hùn vai nhau giữ tình thơ đừng chóng chết 
Mà xót bờ môi con tạo đã xoay vần 
Mặn từ trong tim 
Lệ chứa trong thân 
Cổng con mắt để người nhìn khép lại 
Chúa từ trên cao lắc đầu ngán ngại 
Phật cũng thở dài bất nhẫn dang xa 
Triệu người quen Ai người đã thân ta? 
Đời nhuốm bệnh tiếng lòng ho khục khặc 
Úm ba la! Thần Thánh tựu tề 
Quỹ Ma tụ tập 
Đánh nhau đi cho ngã ngũ nguồn cơn 
Biết gì chăng? 
Thà về thuở tay trơn 
Ngồi vẽ thơ như ngày xưa 
Cũng còn hay chán! 
Mơ được nhìn nhau nên hồn bấn loạn! 
NK

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2020

ĐỊNH NGHĨA

Hạnh phúc là Cafe chưa vơi 
Ghế sát gần bên ấm chỗ ngồi 
Đèn phố lung linh vào ánh mắt 
Soi dáng thân quen rạng nụ cười 

 Hạnh phúc là khi được nhìn nhau 
Nghe những bâng khuâng tự ban đầu 
Như xưa từng biết lòng xao xuyến 
Muốn dốc hết tình đem đến trao! 

 Hạnh phúc là nghe nhịp tim mình 
Rưng rưng thổn thức gọi van xin 
Người ơi!Đừng chuốc lời từ biệt 
Cô đơn về bước, lối chênh vênh 

 Hạnh phúc còn reo trong nắm tay 
Ấm hơn dù gió lạnh dâng đầy 
Một nửa linh hồn mang theo gửi 
Một nửa mơ màng ngơ ngác say 

 Hạnh phúc cuối cùng là thứ chi 
Mà ta lặn ngụp chẳng thiết gì 
Cận kề như thể bao la vội 
Xa cách chỉ còn mớ cuồng si! 

 NK

VẬY THÔI

Sông có sóng mai đừng xô mạnh 
Đừng để xao lòng em yêu tôi 
Máu trong Tim cũng đừng đặc quánh 
Mãi vững hồng soi dưới Mặt Trời 

 NK

MUỐN NÓI THÀNH LỜI

Chỉ một ngày thôi thiếu vắng em 
Mà nghe rấm rứt giữa Tim mềm 
Ai hay xa xót chừng như biển 
Lại trắng vô ngần đêm với đêm 

 Chờ người như thể chờ hơi thở 
Mòn mỏi thời gian nghẹn đáy sầu 
Đã yêu mới biết là ngăn trở 
Sẽ chết nửa hồn khi vắng nhau 

 Đìu hiu bên phố người qua lại 
Đường đổ mưa phùn chân bước lê 
Em mùa luân vũ sao ngừng hái 
Những cội buồn ta ướt dầm dề 

 Đừng bỏ ta ngang chiều đơn lẻ 
Rướm lệ tủi thân lạc lõng hồn 
Đừng quên vừa chuốc ta nhiều thế 
Ngàn đắm say cùng dấu môi hôn 

 Vẫn biết em nằm ngăn Tim nhỏ 
Mà cố kiếm tìm khắp muôn nơi 
Tội ta hờn dỗi nhiều vậy đó 
Em có thèm chia chút ngậm ngùi!? 

 NK