Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018

TIỄN

Núp trong lời giông gió
Mưa có dày phương em?
Mùa cõi trên đãi ngộ
Sợi tình xưa rũ mềm

Thu cận kề đang tới
Áo xưa nét mực nhòa
Lời thơ càng dịu vợi
Lạnh!
Những chiều riêng ta

Chim bay về Phương Bắc
Tuyết phủ trắng lưng trời
Giùm vòng tay nuôi giấc
Giữ lòng đừng chơi vơi!


Cười
Trong Trăng xứ lạ
Rồi mai về quê hương
Em
Hoài xanh như lá
Gieo ngở ngàng chi thương!?

NK

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2018

NGÀY HỘI NGỘ

Uống hộ giùm ta những nỗi buồn
Trời còn tháng Bảy nặng lòng hơn
Bạn về thăm lớp,thăm người cũ
Ta trễ cuộc vui dạ chợt hờn!

Uống hộ giùm ta chút ngọt bùi
Bao nhiêu năm tháng-một ngày vui
Lại sót trên non nhìn mây gió
Ước một vòng tay đã muộn rồi!

Uống hộ giọt nồng đừng say nhé!
Đủ gửi thương yêu mấy vạn lần
Đừng phun ra hệt như rơi lệ
Mà giữ trong lòng hóa đại dương

Uống hộ giọt cay đừng chau mặt!
Lời tình có nghẹn-nuốt vào tim!
Đừng cho nhau xót dâng lên mắt
Dẫu ngân ngấn chợt khiến môi mềm

Uống hộ giùm ta buổi sum vầy
Trải lòng mặc kệ gió Đông Tây
Mặc cho năm tháng mờ bia đá
Bằng hữu tình thâm vẫn dâng đầy!

NK

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2018

MƯA XƯA THÁNG BẢY

Tháng Bảy Trời mưa!
Bão bùng rơi trên từng nhánh lá buồn
Người tôi yêu!Em giờ nơi ấy chắc cô đơn?
Những giọt nước nhòa dáng quen không còn rõ
Che hoài mùa Thu bờ vai gầy nho nhỏ
Một thời kiêu sa
Rực rỡ buốt một thời

Tháng Bảy nhiều….
Mưa gió vạn trùng khơi
Nhớ mang theo chiếc dù mỗi sáng chiều cất bước
Nhớ bày ra
Hàng răng xinh sau môi cười óng mượt
Để tôi làm cô hồn
Qua ngàn cây số cố giật giành…

Khi người nhớ người
Bia đá đã rêu xanh
Vẫn còn đó,lệ của Trời đồng cảm
Còn ai ưu tư để sắc chiều u ám?
Là có tội với nhau-Làm sao dứt được đây?

Em cứ hồn nhiên đếm từng giọt qua tay
Như ngày xưa đó,tóc ngập ngừng phe phẩy
Tháng Bảy Trời mưa!
Cố ngăn tình xưa thức dậy
Mà cô hồn
Gào thét bắt mang ra!

NK

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

BIẾT KHÔNG EM?

Ngày xưa yêu…
Mơ chạm đến bàn tay!
Hay trốn nấp để lén nhìn làn tóc
Đường dõi theo em về-nhớ từng ngõ ngách
Từng nhịp dịu kỳ chân sáo đong đưa

Ngày xưa yêu…
Tình mặc kệ gió mưa
Hễ thấy dáng nụ cười dầu mùa Đông cũng ấm
Đêm gặp chiêm bao
Đâu màng mây màu xanh hay màu xám
Một giọt reo mừng-hương tóc thoảng ngang qua

Ngày xưa yêu…
ở thật gần mà cứ ngỡ như xa
Con tim ngâm ngấm vết thương nào chưa hiểu
Bất chợt một ngày bàng hoàng ngọng nghịu
Nhìn sâu đáy mắt rồi
Không thấy ảnh gương soi

Có chút nhu mì
Em trói cả hồn tôi
Không phương vùng vẫy-hồ đồ quy phục
Nghe sâu bâng quơ chẳng còn gì để mất
Khi trái tim người không đập nhịp tim ta

Lẻ loi bên trời ngồi khóc chuyện hôm qua
Hờn cả thế gian vì thiếu bóng em là vậy
Giá có thứ để mang về đổi lấy
Hẳn là tôi-bằng mọi giá tìm về

Tình học trò…
Tưởng như một cơn mê
Mà mãi mãi chưa bao giờ ngơi ngớt
Giấc mơ hồng qua nhiều năm tái nhợt
Sót chút máu đào đem nhuộm khối tình xưa…

Sắp hết đời người
Em đã ngộ ra chưa?
Vết thương cũ không bao giờ lành lặn!
Cho dù đau!
Dù cay!
Dù đắng!
Vết cắt mới nguyên sừng sửng phơi bày

Bây giờ yêu…
Không chỉ chạm bàn tay
Mà mong mỏi cả hơi nồng chưa thấy đủ
Ghì thật chặc,xiết đòi bao mới cũ
Mọi đa đoan nhẹ bẫng hệt khói mờ

Bây giờ yêu…
Em còn có đem cho?
Sợi luyến nhớ mong manh và nỗi buồn quá khứ
Giá đánh đổi thế giới này để đem về một thứ
Ta vẫn cần-duy nhất-đó là em!

NK

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

KHÉP MẮT

Lời tình đã cũ để buông xuôi!
Mênh mang canh cánh nặng kiếp người
Tháng Bảy mùa Ngâu mưa oằn lá
Phất phơ chiều lạc chút ngậm ngùi

Mộng tình dù đẹp cũng chơi vơi
Hoang mang ray rứt chuyện ta người
Tổ kén con Tằm vương tơ kiệt
Dù trong dù đục cố gượng cười

Gặp lần khôn dại thắt tim côi
Đau ta nhung nhớ suốt một đời
Ô Thước giăng về miên viễn giấc
Có đủ dài nơi ấy cuối Trời?

Nhặt lá ngày mưa cố lấp vùi
Những dòng định mệnh vắng tin vui
Nay mưa còn ướt bờ vai nọ
Là để yêu thương mượn thay lời

NK

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2018

DỐI!

Luận hồng trần!Luận hồng trần!
Khác chi mắc giữa cuộc nợ nần!
Rối rắm nhân tình đêm canh cánh
Trăm năm đè ngộp một tấm thân!

Tiệc hồng trần!Tiệc hồng trần!
Hờ hững rong chơi ghé một lần
Dư vị đắng lòng mang cả kiếp
Có hòng quay lại?Hẳn là không!

Nợ hồng trần!Nợ hồng trần!
Vướng chút thôi đã sợ tuột quần
Trả mãi còn hoang mang kinh hãi
Thề chẳng màng dù đứng xa trông!

Bụi hồng trần!Bụi hồng trần!
Thương thay hương lửa lắm giả chân!
Nặng cõi làm người-đau mây gió
Hư vô nào đón phỉ lòng chăng?

Lụy hồng trần!Lụy hồng trần!
Ta về ru lại mảnh tàn Trăng
Tóc em mùa nỗi dòng du trú
Lộ vệt an yên dạ đủ mừng

NK

CÓ THẾ KHÔNG?

Niềm ao ước của em không phải là anh?
Nên kim đồng hồ cứ quay hoài không ngơi nghỉ
Thời gian vụt nhanh cố tình đem phung phí
Sống chậm bằng cách nào?
Thương lắm có được đâu!?

Dỗ dành chi lời đường mật thâm sâu!
Còn khoảng cách hời hợt chưa xoá được
Lỡ phụ nhau từ hoang mang kiếp trước
Kiếp này đau cắn rứt những hẹn thề

Một vòng tay ôm sâu trũng gót đường mê
Tiếng lòng lặp mãi
Con tim khắc khoải
Ừ thì xin
Tình ngủ quên nở lại
Em bây giờ
Còn luyến nhớ ta không!?

Mai cuối mùa hồi sinh qua gió bão dập dồn
Lóng ngóng gọi lãng tử già thừa huyết lệ
Đã là yêu sá gì cơn dâu bễ
Đã hẹn thề đâu tiếc nuối xuân xanh!

Nếu niềm ước ao của em
Không phải là anh
Thà cúi mặt,đóng cửa lòng,đừng ray rứt
Mưa bão tháng này
cuồng quay không dứt
Cắt cơn đủ làm ngập úng hồn nhau

NK