Thứ Ba, 24 tháng 4, 2018

THỜI GIAN YÊU NGƯỜI

Mùa dõi theo tình,mắt mong chờ chấp chới
Ngọt ngào đâu mà gần tựa như xa?
Rồi năm năm,mười năm nữa lại qua
Lại lỗi hẹn đến những giờ phút cuối

Bong bóng nhà nàng trôi dài như đuổi
Sân nhà tôi cây cỏ trót xanh um
Rêu phong chưa quày quả phủ duyên thầm
Tuổi đã vội chất cao từng thập kỷ

Nào ai biết ta yêu người đâu nhỉ?
Nên hớ hênh cánh Phượng một đường bay
Tình biếu không nghèn nghẹn đếm hao gầy
Mơ thịnh hội mà hoài còn vị đắng

Mùa dõi theo,biết bao lần đêm trắng
Rót dòng thơ vào quá khứ lưu đày
Chạy theo từng lang bạc cõi gió mây
Run vụng dại chẻ tình-tình mặc kệ

Hẹn bảy mươi năm thôi thì cứ thế!
Răng sót chiếc nào thủng thằng mà nhai
Vẫn còn nguyên hơi ấm của vòng tay
So Nhật Nguyệt chắc gì hơn hỉ hả

Mười lăm năm nữa
Thu Đông Xuân Hạ
Đếm giùm ta tĩnh lặng gợn mặt hồ
Em có còn son sắc giữ không cho?
Cái ngọt môi hôn
Cổ lai hy giành giật!

NK

EM BIẾT GÌ KHÔNG?

Tình như xanh-Vuốt ve áo lụa
Hồn như vàng-Hoa Cúc chờ Thu
Đã biết trần gian còn mấy nữa!
Nên đau sương khói-Tiếc nụ cười!

NK
EM BIẾT GÌ KHÔNG?

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2018

LOAY HOAY

Thiên Đường!Ngay tại ở đây!
Tìm chi nông nỗi tháng ngày tồn vong?
Tưởng rằng có!
Rốt là không!
Chỉ chiều mới hiểu
Đợi mong đau chiều!
Vấn vương đâu đó ít nhiều
Của người ta mượn đánh liều giữ riêng
Nuôi cho lớn mãi muộn phiền
Nhoẻn cười tự hỏi tỉnh điên bao giờ!?
Điên cho đau nhói dòng thơ
Tỉnh thời nhức buốt đôi bờ tâm linh
Sống sao mình được là mình?
Với ai?
Ai với?
Đoạn đành nào nguôi?
Hắt hiu so chút ngọt bùi
Nghe trong ký ức
Nằm nôi khóc òa

NK

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

NHỚ EM-MÀU PHƯỢNG VĨ

Em xưa từng xúng xính tuổi mười lăm
Guốc mộc gỏ thản nhiên vào hồn ta mười tám
Không còn biết bầu trời màu xanh hay màu xám
Chỉ biết đắng lòng về lối Phượng hồng rơi

Cứ mỗi mùa hoa đỏ rơi rơi
Lại thấy tháng ngày chừng như dịu vợi
Có ai biết giữa thời gian chờ đợi
Là khoảng lặng bình yên trước phút bão giông

Những…ba tháng dài mòn mỏi ngóng trông
Chờ giáp mặt chỉ để xem… đã có gì thay đổi
Có tà áo đã nhuộm màu sắc mới
Có anh mắt nào ngan ngác ấm lòng nhau

Vết thương thầm không ai nhắc mà đau
Nên thui thủi chín tháng dài câm nín
Cố đắp lại khúc tự tình chôn kín
Tuổi em chưa được phép khuấy xao lòng

Ta cười trừ che dấu nốt long đong
Khi có dịp nuốt sóng cười từ ánh mắt
Em vô tư hồn nhiên như bờ cát
Mặc sóng dỗ dành,bình thản đợi gió reo

Bởi giòng đời không thể mãi theo nhau
Nên từ đó chia lìa xa đôi hướng
Ai để nhớ ta?
Mùa rơi hoa Phượng
Đến bây giờ
Em vẫn thuở mười lăm

NK

Chủ Nhật, 5 tháng 11, 2017

MƠ DALAT Ủ MEN NGƯỜI

Đalat dốc đồi leo chồn chân
Quanh quẩn đi lâu-Ngó thì gần
Đúng nhà sát cạnh-Xa cửa ngõ
Như tình mong mãi chẳng gần hơn

Hoa trổ bốn bề chưa riêng đóa
Cho người lưu luyến hướng nhìn ta
Chợt biết bẽ bàng thân khách lạ
Lạnh nghe Mưa phủ giọt vỡ òa

Con đường reo vi vút hàng Thông
Như thác gần bên xối xuống lòng
Nỉ non từng đợt chân trôi dạt
Đạp xuống cô liêu giữa ngọn buồn

Ta ngủ cùng sương,thức cùng Trăng
Mua đêm canh trắng,bán lụy phiền
Mai về một góc Saigon phố
Dalat ngập ngừng gieo nhớ quên

Có một đóa Hồng mang cất giấu
Bao lâu không nỡ nhặt cánh tàn
Em đi hờ hững nào đâu thấu
Tình ta…
Chùng chập nỗi cô miên

NK

Lý gì?


Đêm nay trên nẻo hao gầy
Bỗng dưng ước được một ngày yêu em

NK

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

TÌNH XƯA

Người con gái từng làm ta suýt chết
Chưa tật nguyền cũng đã lắm thương tâm
Nên đến giờ vẫn nghi ngại vụng thầm
Né tránh những ởm ờ nối kết

Người con gái!
Ta mong mình trao hết!
Gốc ngọn linh hồn-sức lực đời trai!
Mà lối đi hoài mãi chỉ chia hai
Cơn quẩn bách dỗi hờn chôn sâu đáy

Con tim thủng không lấy gì để vá
Đượm ê chề
Máu biến dạng thành đen
Rất nhiều lần thổn thức chuyện nhớ quên
Còn hình bóng lì lợm nguyên không đổi

Ngần ấy năm muộn màng không kịp hối
Vết dấu tình sầu nhức buốt hằn ghi
Tóc mai xưa ta kính ngưỡng yêu vì
Giờ chớm ngã qua chiều hơi sương khói

Thôi hy vọng ta dặn lòng không nói
Thôi trở trăn nuôi thần tượng nguyên sơ
Một mai xin sóng có vỗ tràn bờ
Làm đau nhẹ
Nhé em
Ngày tao ngộ

NK