Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2019

KHÔNG CÒN

Không còn em hẳn chẳng còn ai!
Để tôi nhung nhớ thả từng lời ái mộ
Để mỗi chiều đứng nhìn về cuối ngõ
Vọng những bâng quơ xao xác tận chân trời

Không còn em!
Tiếng Chiền Chiện lẻ loi
Đồi cát ngây ngô vết chân lạc loài biển Bắc
Tiếng Dương reo đón mùa Thu cũng khác
Nước gót chân chừng bớt mặn hơn xưa

Không còn em!
Trời chợt nắng chợt mưa
Cái thất thường giống chúng mình đến lạ
Chợt gần chợt xa chẳng vì sao cả
Xát muối vào tình
Ngọt giọt mắt cay

Đắm đuối bốn bề-Loạng choạng Đông Tây
Cơn vần vũ chớp ngời đêm tâm thức
Soi rọi hư vô-Bình minh từ đánh mất
Có còn?Có còn?
Đau
Chắt lọc chút từ tim

Qua bao lâu để thật sự đá mềm?
Bao lâu nữa để lòng người tan chảy?
Để nhớ em
Thời gian còn là mấy?
Trôi trên bạc lòng ván mỏng hư hao

Không còn em
Nào tuyệt vọng nhìn nhau!?

NK

TRĂNG XƯA

Sắp tới kỳ mời Trăng ghé chơi
Ở đây xanh ngát bốn phương trời
Chỉ một điểm vàng ngoi nho nhỏ
Như nhân gian sót lại nét cười

Luyến ái ngày Trăng chưa kịp tròn
Xinh kia chưa thắm,nụ chưa bung
Nói chi đến lúc căng tràn nhựa
Mơn mởn bờ môi ngọt ấm hơn

Là lúc em còn tuổi mười ba
Súng sính guốc khua dáng la đà
Tôi vẽ ngớt lời trên giấy trắng
Ôi chao!Thơ-Bóng đổ chung hòa

Bây giờ hơn bốn mấy năm dài
Trăng đã không còn vắt ngang vai
Mơ chạm vết chim sầu cuối mắt
Không còn tôi
Chả lẽ còn ai!?

NK

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

TẠM BIỆT MỘT NHÀ THƠ.

Chỉ một chữ Du cũng ngút ngàn
Còn kèm Sinh-Tử lắm hoang mang
Góp mặt cho đời thêm hương vị
Rồi xa như kiếp lá hoa tàn

Danh gửi cho người-Xương gửi đất!
Tài hoa-Bần tiện vẫn như nhau!
Chơi chữ-Chữ chơi trò dao cắt
Khép mắt nhiễu nhương đã bay vèo

Nằm xuống còn hờn chi không đó?
Ngoáy hồn thiên hạ đã thỏa chưa?
Thánh độ đâu bằng thâm tâm độ!
Quy tiên là thoát giấc mộng thừa!

NK

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2019

NỖI BUỒN TRUNG THU

Trung Thu ve vản kiếm cô Hằng
À dám phủ phàng bảo “Chẳng quen!”
Ô hay!Bạc thế!Hàng đêm ngắm!
Nay lại sổ sàng xén góc tim!

Tròn khuyết vẫn tìm nhau mỗi đêm!
Dù yêu chỉ dám ngước mắt nhìn
Không chạm-không sờ-không mơn trớn
Chẳng động xuân tình nên dễ quên!?

Ngu yêu-Tình cố giữ lâu bền
Rốt lại vật vờ chả ai khen!
Biết thế có khi liều làm đại
Mà được cả người-được cả duyên!

NK

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2019

BẾP ĐÃ TÀN HƠI

Những cánh buồm không còn thắm nữa!
Đường tàu đã khuất bóng sân ga
Ta đem chôn hết lời hẹn hứa
Để những ngày sau bớt nhạt nhòa

Dành góc hồn côi mơn ký ức
Soi giòng tâm sự thuở còn xanh
Có đau chỉ rát sôi lòng ngực
Cho mộng cùng ai trót không thành

Thôi là duyên phận bèo gặp nước
Được mấy lần vui mãn nguyện rồi
Em đừng do dự bàn chân bước
Hay nặng chi lòng lúc nhớ tôi!

NK

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

CÕI ĐỜI HẾT VUI

Chỗ này không còn mấy luyến lưu
Xem ra giã biệt chẳng buồn nhiều
Ai thương-ai ghét rồi cũng hết
Lá vàng đâu nỡ lại trách chiều!

Vẽ những vòng xoay lắm Thu Đông
Đầy trong ký ức vó ngựa hồng
Xuân Hạ cũng tràn dây thương cảm
Thả theo trong gió nghẹn trong lòng!

Cái tuổi tiếc nhìn lại bản thân
Xin cho muôn thưở hối một lần
Nguyện làm bóng nguyệt soi mờ tỏ
Xinh dáng mây huyền vai cố nhân

NK

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2019

LÀ KHI NÀO?

Có một ngày thơ biến thành thuốc độc
Làm nhủn Tim và mục nát phần hồn
Thân xác chỉ là vỏ ngoài si ngốc
Trống tênh hênh vô nghĩa ở bên trong

Có một ngày thơ trở thành lưỡi hái
Cắt vụn tin yêu nuôi dưỡng đời mình
Như mũi giáo đâm xuyên điều tồn tại
Không còn gì ngoài lầm lạc vô minh

NK