Thứ Năm, 4 tháng 4, 2013

MẮNG CHO BỎ GHÉT!


 

Em ngốc lắm!

Cưa hoài không thèm đổ!

Chưa ngã lòng hãy giả bộ liu xiu

Để cho ta cố gắng đốt lửa yêu

Còn cháy kịp thưở trần gian chưa tắt

Đừng thờ ơ,có bao ngày trước mặt?

Đi hết quãng dài không hối hận sao em?

Lắm so đo máu cũng chảy về tim

Chờ đến đích hẳn mười năm lần lửa…

 

Gặp một bữa hãy cố mừng một bữa

Khi trôi xa có kéo lại được đâu?

Như anh đây nuối tiếc lúc bạc đầu

Còn trống lạnh một bên đêm dài thẳm…

 

Em ngốc lắm!

Trời cho mà không nhận!

Tài sản nặng cân-hơn bảy chục ký-nhẹ sao?

Tính sơ sơ hời hơn cả nuôi heo

Không mất cám mà bỗng dưng có thịt!...

 

Em lại được- xài tài anh bằng thích

Nhiều lắm nghe!Trò bé đến trò to!

Ngồi xe tựa đầu-lưng vững chẳng phải lo

Uống ăn vi vu-bếp núc anh số một

Ra đường có bảo kê-về nhà làm gối tốt

Chuyện với cao không phải cậy nhờ chi

Lạnh cho rúc hông,nóng quạt tức thì

Sáng có điểm tâm,café thơm miệng

Tối nhạc và thơ,mắt môi trò chuyện

Đủng đỉnh một thời-khó nhọc gì đâu!?

Vội vàng lên!Chớ để thêm lâu…

Không có lẽ!?Bắt anh chờ mười năm nữa!?

Lúc ấy nhỉ?Chắc (anh) bấy nhầy như sứa…

Người vất đi-Chó cũng chẳng thèm tha

Vậy nên không đợi mãi đâu nha!

 

NK

4 Nhận xét:

Tại 02:45 4 tháng 4, 2013 , Blogger Tâm nói...

Quảng cáo ghê quá. Nhưng bảo hành bao lâu mà 10 năm sau đã "bấy nhầy như sứa" rồi? :))

 
Tại 01:43 5 tháng 4, 2013 , Blogger MÊNH MÔNG TRẦN THẾ nói...

Quảng cáo in ít mà!

Bảo hành thì cũng ráng trên mười
Nếu ế chỏng chê sẽ chóng hư
Luật đời vay trả từ xưa vậy
Hàng tốt bỏ lâu cũng nát nhừ! :))

 
Tại 05:18 7 tháng 4, 2013 , Blogger Phuợng Tím nói...

comment cứ phải đòi mã chữ!

 
Tại 00:51 8 tháng 4, 2013 , Blogger MÊNH MÔNG TRẦN THẾ nói...

Ai biết đâu được!
Ở ké nhà người mà!

 

Đăng nhận xét

Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]

<< Trang chủ